NGÀY NƯỚC TÁI SINH

KHI BẢN ĐỒ GOOGLE KHÔNG THỂ CHỈ ĐIỂM, BẢN ĐỒ TẤM LÒNG SẼ DẪN ĐƯỜNG

"Về những cái khó khăn trong địa phương, thì thực sự đấy là cái trách nhiệm mà mình không cần ai đó nhắc mình làm. Vì thực sự, nếu cuộc đời của mình chỉ tồn tại để mình nuôi được bản thân mình, thì điều đó nó quá là đơn giản.”

Phải lắng nghe tâm sự mộc mạc của anh Hồ Văn Ngỡi, xem từng khung hình anh quay cuộc sống người dân bản A Mo Rơ thuộc xã A Xing, và đến tận nơi chứng kiến, ta mới hiểu được vì sao hoài bão lớn nhất của anh là có thể giúp đỡ đồng bào mình. Ngày nối ngày, công việc chính là quay phim và chụp ảnh, chiếc máy trong tay anh không chỉ ghi lại những hình ảnh đẹp, mà ngọn lửa trong tim anh còn soi sáng những góc khuất khó khăn trong cuộc sống của người dân. Khi buông ống kính để nhìn gần hơn vào đời thật, cuộc sống nơi bản làng càng khiến anh trăn trở.

Là một vùng đất nghèo thuộc xã A Xing, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị, bao đời người dân nơi bản A Mo Rơ chẳng hề đủ đầy, ấy vậy mà còn chất chồng vất vả vì đã mười mấy năm thiếu thốn nước sạch. Trong thật nhiều đoạn phim của anh Ngỡi, ta có thể thấy những ao tù đọng nước nổi bọt trắng xóa, con suối phủ đầy rêu trơn trượt, dòng chảy trộn lẫn bùn đất đục ngầu. Ai có thể tin, đó là nguồn nước sống còn trong sinh hoạt của người dân nơi đây? Dù biết không an toàn, nhìn đàn con thơ và cả chính mình mắc bệnh ngoài da vì ô nhiễm nguồn nước, nhưng người dân vẫn phải tiếp tục sử dụng vì làm gì có lựa chọn khác.

Ai mơ nhà mơ cửa, còn riêng với Ngỡi, anh chỉ mong mình có thể góp phần giúp đỡ mọi người, từ điều nhỏ nhất như niềm vui cho trẻ em trong bản, đến điều lớn hơn là người dân được sống trong môi trường đảm bảo. Ước muốn chân thành và khát khao mãnh liệt của anh Ngỡi đã thắp sáng bản làng, trở thành tấm bản đồ dẫn đường cho chúng tôi tìm đến.

Một ngày nắng hanh hao, đồng bào Pa Ko nơi bản A Mo Rơ hôm nay không đi làm, trẻ con tạm ngừng đùa giỡn, những con suối hằng ngày vẫn ngổn ngang người tới lấy nước trở nên vắng lặng. Đó là ngày dự án Ngày Nước Tái Sinh đồng hành cùng Điều Ước Thứ 7 tiếp dòng nước lành, khơi xanh cuộc sống cho vùng đất khô cằn suốt bao thập kỉ. Người bản A Mo Rơ từ nay không còn phải đi xa để lấy nước, không còn phải uống nguồn nước ao hồ; đôi vai các em nhỏ trút bỏ quang gánh, để nhịp bước chân sáo hát mừng chân son; bản làng bừng sáng niềm vui ngày nước về.

Ngày rời bản A Mo Rơ trong gió dịu mây mềm, cả chúng tôi và nhóm thực hiện Điều Ước Thứ 7 đều tin rằng: Khi nguồn nước được tái tạo, là lúc cuộc sống được tái sinh.