NGÀY NƯỚC TÁI SINH

SỐNG Ở SÀI GÒN: KHI TA GIEO ĐIỀU LÀNH, NHỮNG MẦM XANH SẼ MỌC

Có lẽ phải bắt đầu từ sự đón nhận không giới hạn của mảnh đất này. Quê ở đâu cũng được, nhà thuê nhà mua cũng thế, nói giọng Sài Gòn hay xứ khác cũng có sao đâu. Sài Gòn là nơi người ta vì thương mà đến, vì mến mà ở. Sài Gòn có thể “đồng hoá” những người tới ở với nó. Nên đi lạc ở Sài Gòn thì dễ, chứ lạc lõng ở Sài Gòn thì không!

Ở Sài Gòn, người ta quen nói ngọt. Không phải ngọt theo kiểu khen lấy lòng hay xã giao. Mà là những tiếng dạ thưa, cảm ơn, xin lỗi - nằm sẵn trong tim, nằm ngay cửa miệng. Ngồi xuống xe hủ tiếu, “dạ cô ăn gì?”, “dạ cho con tô hủ tiếu không hành, không gan”. Hay hôm nào đi ăn hủ tiếu quên mang tiền là nhận được ngay cái cười xoà của cô chú chủ quán: “Cho thiếu đó, mai mốt gì ghé trả tui cũng được!”. Người Sài Gòn “mát tính”, nên nhờ vậy sống tốt suốt 12 tháng hè. Sài Gòn người ta ít khi tọc mạch, nên nhiều lúc bị hiểu lầm là thờ ơ “mạnh ai nấy sống”. Mà không phải. Chỉ là ở đây người ta không thích phán xét, hiếm khi làm phiền người khác. Nhưng vẫn hay… lo bao đồng. Ra đường thấy ai quên gạc chống xe là đi theo nhắc. Lơ ngơ đi sai đường, dừng lại hỏi nhiều khi còn được dẫn tới tận nơi. Mấy đứa lúc nào cũng cắm mặt vào điện thoại hay được quở “Coi chừng giựt điện thoại con ơi!”. 

Ở Sài Gòn cái gì cũng có. Có những thứ rất đắt, nhưng cũng không ít những thứ miễn phí hoàn toàn. Bình trà đá miễn phí, có cơm, phở, hủ tiếu, bánh mì miễn phí. Có anh diễn viên tối tối đi “hớt tóc dạo”, giúp cô chú lao động nhìn bảnh hơn. Có cửa hàng quần áo miễn phí, vá xe, sửa giày miễn phí. Những thứ miễn phí ở Sài Gòn: nhiều lắm! Mới đây, cả một khu phố 480 hộ ở Mả Lạng, Quận 1 được tặng trạm lọc nước Daikiosan, phục vụ nước sạch uống ngay tại vòi cho bà con. Dĩ nhiên, cũng miễn phí. Nghe đâu, những trạm nước kiểu này sẽ được lắp khắp nước, đặc biệt là ở các vùng khó khăn, khan hiếm nước sạch. Chúng ta có quyền hi vọng dòng nước sẽ khơi xanh dòng đời.

Và miễn phí, không phải là chuyện của tiền, dù người giàu hảo tâm ở Sài Gòn vô số. Miễn phí của Sài Gòn là lòng tử tế tự nhiên. Sài Gòn không phải cô tiên xanh trong cổ tích. Nó vẫn là nơi phút trước bạn còn cầm điện thoại, phút sau đã vụt bay khỏi tầm tay. Là nơi ra đường được dặn “đừng đeo vàng”, “coi chừng giật giỏ”. Vẫn vô số ngày muốn bỏ nó mà chạy trốn lên một nơi nào đó bình yên hơn. Không phải trốn nắng, mà bởi những chát đắng đua chen. Chưa kể vô số đêm nằm khóc một mình.

Cuộc sống mỗi ngày vẫn diễn ra với những điều bất toàn, đan xen giữa niềm vui và đau khổ, thành và bại, lo âu và hi vọng, mưu sinh và tận hưởng. Như ngày và đêm tuần hoàn. Không riêng gì Sài Gòn mà ở đâu cũng vậy: không có sự tử tế hiển nhiên. Chính sự tử tế bên trong mỗi chúng ta cộng sinh, làm nên sự tử tế nối tiếp cho cả cộng đồng. Khi ta gieo điều lành, những mầm xanh sẽ mọc.