VỮNG TÂM UỐNG NƯỚC

TÂM BỆNH CỦA HẠNH, VÀ LIỆU PHÁP HIỆU QUẢ CHO 3 TRIỆU NGƯỜI NHƯ HẠNH

Chuyện kể rằng: Hạnh về thăm quê chồng một lần trước đám cưới. Trong một ngày rưỡi ấy, chị kịp ghi nhớ về một vùng quê Chương Mỹ xanh đồng, thanh bình như truyện.
Tháng 4 năm 2012, ngày cưới, nhà chồng bày tiệc ở nhà văn hóa xã. Hạnh nghĩ đơn giản, vì nó là nơi rộng rãi. Tối ấy, chỉ khi chồng dặn "em sắp đồ, anh đưa đi tắm nhờ", Hạnh mới ngớ ra: chỉ ở nhà văn hóa xã mới đủ nước mở tiệc. Nhà chồng Hạnh không có nước. Cả thôn An Vọng khô hạn. Chỉ những hộ một hai người mới tạm đủ nước dùng. Trong làng nườm nượp người đi đổi nước bình ăn uống qua ngày. Cô gái Nam Định không nuôi kỳ vọng về phố xá phù hoa khi lấy chồng ngoại thành. Song chị cũng không thể tưởng tượng được cảnh sống này giữa đất thủ đô.

Tháng 6 năm 2016, Hạnh cùng hai con về lại Chương Mỹ để tiện chăm sóc bố mẹ già. Cuộc khủng hoảng nước trong đời Hạnh chính thức bắt đầu. Về nhà chỉ vài ngày, hai bé Hà, Sơn bắt đầu bị mẩn ngứa khắp người. Hạnh cùng bố mẹ đưa con đi khám hết trạm xá đến viện tư, uống nhiều thứ thuốc tây. Chồng Hạnh ở Quảng Ninh, lặn lội vào tận bản của người dân tộc, mua lá thuốc rừng, cuối tuần lại bắt xe khách về đưa lá tắm cho con. Song cũng chỉ đỡ được mấy ngày. "Tại nước. Ở nhà cũ con không bị thế", anh Ngọc chồng Hạnh quả quyết, đổ lỗi cho dòng sông Đáy ô nhiễm trước nhà. Nhà anh nhìn ra sông, cách bờ chừng chục mét. Vợ anh ban đầu ngủ với khẩu trang che mũi. Hai năm rồi, giờ chị cũng quen.
Tháng 10 năm ấy, vợ chồng Hạnh dành dụm khoan một cái giếng mới. Ở độ sâu tám mươi mét, thợ khoan gặp được mạch nước ngầm. Khi thấy nước phun lên, Hạnh mừng ứa nước mắt, bảo đấy là một điều may mắn. Cho dù nó cũng chưa thể khiến chị yên tâm tuyệt đối.

Hạnh chỉ là một trong gần 3 triệu người vùng ven Hà Nội đang phải đánh đu từng ngày trước nhu cầu cấp thiết là nước sạch. Theo ước tính của UNICEF, tại Việt Nam có khoảng 17 triệu trẻ em trong tổng số 50 triệu người chưa được sử dụng nước sạch. Phần lớn nằm ở các vùng ven đô thị mới và nông thôn.

Trở lại câu chuyện của Hạnh. Vợ chồng nhà chị chưa thể yên tâm tuyệt đối vì chẳng biết nước giếng (sau khi qua vài tầng lọc theo cách dân gian) đã sạch chưa? Có thể đã sạch, mà cũng có thể chưa. Vì nước không thể lọc bằng mắt thường. Nhìn trong suốt, biết đâu uống vào đau buốt, vì nước nhiễm vi khuẩn ẩn mình. Chưa kể các chất kim loại cực độc khác như chì, nhôm, thủy ngân... Nhưng nếu trang bị máy lọc nước Daikiosan được nghiên cứu chuyên biệt cho nguồn nước giếng khoan, tâm bệnh mà Hạnh đang đeo mang chắc chắn sẽ được trút bỏ. Khi tâm thanh thản, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn trước.